Five Times John Talked to Mummy (and one time he didn’t)

Author: coloredink
Genres: Humour/Romance/Family/Fluffy
Summary: Cho tới khi Sherlock nhét điện thoại vào cằm John và gầm lên, “Anh nói chuyện với bà ấy đi”

***

i.

Sherlock rất hay nói chuyện một mình.

Anh lẩm bẩm khi nhìn chằm chằm vào bản đồ tội phạm được gắn lên tường. Nói ra những kết quả từ sự quan sát của mình khi nghiên cứu khoa học, cứ như thể anh ta đang viết chúng ra vậy. Anh ta la hét với trần nhà, cái hộp sọ, bức tường, và kể cả John nữa, đôi khi, khi dòng suy nghĩ của anh bị chặn đứng bởi một vật cản nào đó. John rất giỏi trong việc làm quen với chuyện đó, và đó cũng là lí do vì sao anh không hề nhận ra Sherlock đang nói chuyện điện thoại. Thực ra thì anh còn không biết là Sherlock từng nói chuyện điện thoại cơ, bởi chính Sherlock vẫn luôn nhận rằng mình thích nhắn tin hơn.

Cho tới khi Sherlock nhét điện thoại vào cằm John và gầm lên, “Anh nói chuyện với bà ấy đi”

“Gì-gì cơ?” John túm lấy chiếc điện thoại chiếc khi Sherlock đánh rơi nó. “Xin chào?” Sherlock nhún vai.

“Xin chào?” Là một người phụ nữ lớn tuổi, John nhận ra điều đó từ tiếng nói của bà, thuộc tầng lớp thượng lưu, từ chất giọng của bà, “Ai đó?”

“Er, là John Watson ạ,” John đáp. “Xin hỏi ai đấy ạ?”

Bà thở dài với vẻ phóng đại. “Tôi đoán đây là bước tiến khá lớn so với việc bị dập máy, và chí ít thì nó cũng không có đập hỏng cái máy, đắt đỏ lắm đấy, con biết không! Ta rất xin lỗi về việc nó bắt cháu phải dính vào chuyện này. Ta sẽ gọi lại sau”

Chiếc điện thoại kêu tít tít, cho thấy rằng cuộc gọi này đã kết thúc. John nhìn xuống màn hình điện thoại, nơi hiện ra thời gian trò chuyện và tên của người gọi. Chiếc điện thoại báo cáo rằng đó là Mẹ, và cuộc trò chuyện này đã kéo dài 9’30s.

Huh

—–

ii.

Lần kế Sherlock dí điện thoại của mình vào mặt John và chuồn mất, John đã chuẩn bị tốt hơn. “Xin chào bác Holmes,” anh lên tiếng, khi kẹp chiếc điện thoại vào vào vai và mặt. Tay anh đang ngâp trong bọt xà phòng.

“Nếu đó không phải là ta thì sao?”

“Vậy thì cháu sẽ thấy cực kỳ quê ạ.” John lau khô tay và tựa vào bồn rửa. “Nhưng còn ai phải khiến cậu ta giữ máy và dí vào mặt cháu nữa đâu ạ?”

Bà Holmes cười phá lên. “Cháu đúng là thánh mới chịu nổi nó nhỉ”

John mỉm cười. “Trái lại ấy chứ ạ”

“Vậy thì bạn đồng hành trong những vụ án vậy. Phải, nghe cũng đúng hơn đấy. Kể ta nghe đi, nó vẫn giữ mấy đồ thí nghiệm trong tủ lạnh à?”

“Suốt luôn ạ,” John rên rỉ. “Ngón tay trên ngăn đá và tròng mắt ở lò vi song”

“Chúa tôi, ta mong là nó sẽ chán trò đó. » Bà Holmes thở dài. «Thí nghiệm gì mà chán thế ! Nhỡ nó bị dính khuẩn do thực phẩm gây ra thì sao?”

“Đúng đấy ạ,” John đồng tình, dù đó không hẳn là điều khiến cậu bận tâm nhất.

“Thôi, ta sẽ không là phiền cháu nữa,” Bà John nói. “Ta chắc là cháu bận rộn lắm, đấy là còn chưa kể phải quản con trait a nữa chứ. Nhưng đừng ngại gọi điện khi cháu cần bất kì điều gì nhé. Dẫu sau thì ta cũng hiểu mà.”

“Cảm ơn bác,” John đáp, và rồi bà dập máy. John rút điện thoại của mình ra khỏi túi và lưu số của bà vào.

—–

iii.

Điện thoại John rung bần bật trên cạnh bàn, và màn hình sáng lên với dòng chữ Mẹ Sherlock. John đặt cuốn sách xuống đùi mình và bắt máy.

“Chào cháu!” Bà Holmes nói. “Ta mong là không phiền khi gọi trực tiếp cho cháu như thế này”

“Không hề ạ,” John đáp, dù anh cũng chẳng biết phải trả lời ra sao nữa.

“Sherlock thế nào rồi?” Bà hỏi, cứ như thể bà đang hỏi về chuyện thời tiết vậy, hoặc về chính bố mẹ của John. John có một giây phút điên loạn cho việc băn khoăn rằng liệu cuộc hội thoại này có được tính là phản bội Sherlock không. Liệu Sherlock có bực khi John chia sẻ thông tin của anh cho mẹ của anh không? Và rồi anh nhớ ra Sherlock đã muốn John lấy tiền của Mycroft để theo dõi anh, và cả việc Sherlock đã từng tự nhốt mình vào phòng thí nghiệm.

“Vẫn điên lắm ạ,” John trả lời.

“Vậy thì tốt rồi,” Bà Holmes nói, giọng có vẻ thích thú. “Chắc cháu cũng hiểu là nếu nó yên lặng thì mới là đáng lo”

“Đúng vậy,” John đáp. Nếu là người khác thì anh đã kể về vụ tuần trước khi Sherlock yên lặng suốt bốn tiếng đồng hồ, và hóa ra là Sherlock đang ngơ ngẩn trong suy nghĩ với hai cái xương sườn bị rạn do bị đánh bởi mấy tên côn đồ. Nhưng anh e điều đó sẽ khiến bà ấy lo mất.

“Và mối tình của Davenport thế nào rồi?” Bà Holmes hỏi.

“Ồ, vụ đó phá xong rồi ạ,” John nói. “Cháu chỉ cần – đợi đã, làm sao mà bác biết được về vụ đó ạ? Cháu đã viết blog về vụ đó đâu”

“Ta có phương thức riêng của mình ấy mà,” bà nói, nghe có vẻ đáng sợ. “Vậy thì có phải là nhờ cái găng tay mà phá được án không?”

—–

iv.

“Chào bác Holmes,” John lên tiếng.

“Chào John thân mến,” bà đáp.

Giờ thì anh là John thân mến à? John không chắc là mình thấy sao với cái tên đó nữa. Anh vặn vòi nước và tựa hông vào bồn rửa. Cuộc trò chuyện của họ chỉ thường kéo dài trong vài phút, nhưng nó chưa bao giờ bị gián đoán hay bị phát hiện bởi tên Holmes. “Cháu giúp gì được cho bác ạ?”

“Ta chỉ muốn hỏi thăm cháu thôi”

John tự hỏi liệu bà đang làm gì khi gọi điện cho anh nhỉ. Liệu bà đang nấu ăn hay là đồ? Hay chỉ ngồi yên trên chiếc ghê cổ, nhắc nháp ly trà trước lò sưởi. John tưởng tượng ra cảnh bà sống trong một ngôi biệt thự sang trọng bên ngoài thành phố, khuôn viên rộng rãi với những khung cửa sổ hình kim cương. “Bác không muốn hỏi gì về Sherlock ạ?”

“Cũng khá giống nhau mà.”

À thì, cũng đúng. John không rõ liệu điều này có khiến anh thấy tuyệt vọng không nữa.

“Mấy đứa vừa mới phá xong vụ người Ý đúng không?” Bà Holmes nói tiếp.

“Vâng,” John đáp, không còn thấy ngac nhiên khi bà biết nữa.

“Vụ đó khá là khó đấy. Chắc hẳn mấy đứa phải mất công lắm”

“Vâng,” John đồng tình. Thực ra là họ đã phải chờ suốt hai đêm, dù đêm hôm trước không mưa lắm nhưng trời lại khá lạnh. Người John lạnh ngắt cho tới khi anh đứng dưới vòi hoa sen sau mười phút. Ít nhất thì bọn họ cũng ở một cái khách sạn tử tế, với sức nước ổn và độ ấm vừa phải, trái ngược hẳn với cái giường cọc cạch và bữa sáng chán đời.

“Sherlock đã khiến mọi người vất vả rồi,” Bà Holmes lên tiếng.

“Không sao đâu ạ,”

“Không, không hề,” Bà Holmes nói. “Nhưng ta không thể quản nổi nó, ta cũng chẳng hơn gì Mycroft. Nó cũng chẳng làm chủ được chính mình nữa. Nhưng nó nghe cháu, cháu nên tận dụng điều đó”

John định phản đối, rằng Sherlock chẳng thèm nghe lời ai hết – ngoại trừ bà Hudson, có lẽ – nhưng chính bà Hudson cũng nói rằng anh chỉ nghe lời John. Và cả Lestrade nữa. Rồi Molly. Tất cả những người quen Sherlock lâu hơn anh đều nói vậy. Thế nên có lẽ chuyện đó cũng có lí. “Đấy là người ta nói vậy thôi ạ. Chứ cháu thì”

Bà Holmes ậm ừ, giống Sherlock cái kiểu “Đi đi, tôi đang suy nghĩ mà”. “Ta có đọc blog của cháu đấy”

John thấy gáy mình lạnh dần. Anh cố nghĩ lại xem liệu mình có nói điều gì xúc phạm tới Sherlock trên blog của mình không. Hoặc về Mycroft. À thì, anh khá chắc là có. Vậy còn bà Holmes thì sao? Rõ ràng là không, cứ làm như là Sherlock hay Mycroft hay nhắc đến bà lắm vậy. “Vậy sao ạ?”

“Đó là cách đáng tin nhất để dõi theo con trai ta mà. Cháu chia tay bạn gái rồi à, tên con bé là gì nhỉ, Sarah, xuân năm ngoái”

“Vâng ạ,” chuyện xảy ra sau chuyến đi New Zealand, John đã nghĩ là mọi chuyện khá ổn, nhưng không lâu sau đó, Sherlock đã lôi John ra khỏi giường trong tình trạng lờ đờ, và John đã phải chịu cơn choáng khá nặng từ vụ cứu hỏa. Và bằng cách nào đó, mọi chuyện đã vượt qua sức chịu đựng của Sarah, người cho rằng cô không biết mình có thể chịu nổi không khi thấy tên John trên mặt báo vào ngày hôm sau.

“Sherlock mua bia đấy”

“Vậy sao ạ?” John đảo mắt lên trần nhà khi suy nghĩ. Mọi thứ cứ như đã trôi qua lâu lắm rồi vậy. Cuộc sống với Sherlock thật kì lạ.

“Phải,” Bà Holmes hắng giọng. “Ở mục bình luận ấy, ‘Tôi vừa mới đi mua đồ xong. Có vài lon bia trong tủ lạnh đấy. Cạnh cái chân ấy.”

John nhìn với vẻ đờ đẫn. Đó là bia Nhật và không phải là thức uống mà anh thường hay chọn, nhưng anh cũng muốn phàn nàn nữa. Đằng nào thì anh cũng sẽ quen dần với nó thôi. Và anh cũng chẳng cằn nhằn gì về cái chân, khi ít nhất là nó đã được bọc nilon kĩ.

“Con trai của ta không thích uống bia, chắc hẳn cháu đã biết rồi,” bà Holmes nói. “Và nếu nó có thích đi chăng nữa, thì cũng chẳng bao giờ uống hết được một lon”

Anh và Sherlock mới chỉ quen biết nhau được vài tháng, dù họ đã cùng trải qua nhiều chuyện. Như là chuyện với Moriarty ấy

“Cậu ấy đã đi mua đồ ạ.” John cố mường tượng ra cảnh Sherlock bước vào tiệm Tesco, nghiên cứu mấy lon bia. Và thế quái nào cậu ta lại chọn bia Nhật vậy? Chắc là suy luận, còn nghi ngờ gì nữa, dựa trên mái tóc của John, bước đi của anh và những loại bia mà anh từng chọn.

“Mua cho cháu đấy,” bà Holmes đáp.

—–

v.

“Xin chào?”

“Chào bác.” John hắng giọng. Anh cố nằm xuống cái ghế bành, cho rằng tư thế đó quá trẻ con so với người đã trưởng thành, và ngồi dậy lần nữa. “Chào bác ạ.”

“À, lạ đây,” bà Holmes nói, và John không thể ngăn việc cột sống mình đang run lên. “Sao ta lại có được vinh hạnh này vậy?”

“Không có gì ạ -“

Giọng bà Holmes đanh lại. “Chẳng hẳn không phải là chuyện về Sherlock, không thì Mycroft đã nói ta biết rồi.”

“—thật ra,” John nói. “Chỉ là, cháu chỉ gọi để nói chuyện thôi ạ.”

Bà Holmes ngưng lại. “Thật sao?” Giọng bà đầy vẻ tò mò, giống hệt Sherlock khi anh hỏi John liệu người ta có bực thật không khi anh gởi lại những món quà Giáng sinh chán òm. (“Nhưng họ có thể trả lại đồ mà, đúng không? Hoặc tặng cho ai đó khác ấy”)

“Cũng đã lâu rồi bác không gọi điện mà,” John thừa nhận.

“Ah” Giọng bà Holmes nghe có vẻ hài lòng.”Và cháu định gọi điện hỏi thăm ta à. Cháu tốt bụng quá. Vậy Sherlock sao rồi, miễn là cuộc nói chuyện của chúng ta được giữ kín”

John vắt chân rồi lại thôi. Nhưng giờ buồn chán ở phòng khám khiến chân anh bị chuột rút. Anh đứng dậy và đi dạo, cố thư giãn các cơ. “Cậu ấy đang ở Ireland ạ. Bác không đọc trên blog sao?”

“Nó chỉ bảo cho ta biết nó ở đâu, chứ có nói nó ra sao đâu”

John nhún vai, dù anh biết rằng bà Holmes có thể nhìn thấy anh, bà ấy rất có thể nghe thấy điều đó hoặc suy luận ra. “Vâng, cháu đoán vậy. Cháu chưa thấy cậu ấy nhắn tin than chán đâu ạ”

“Không liên lạc gì à?”

« Cậu ấy gửi email nói cháu tới lấy mấy cái tai từ St Barts, » John nói, « Và gửi ảnh hiện trường vụ án cho cháu nữa. »

Bà mẹ bật cười. « Cháu đang cô đơn ! Và thế nên là cháu gọi người gần nhất tiếp theo là mẹ nó à. Ôi, cháu đáng yêu quá”

“Cháu – không phải là như vậy ạ–“ John lung búng, tai nóng bừng. Anh đứng giữa phòng, một tay chống lên hông. “Không phải như vậy đâu ạ”

“Ta thấy thế dế thương đấy chứ,” Mẹ nói. “Và ta cũng được nói chuyện nữa. Cũng không tệ đâu. Mycroft chả bao giờ gọi điện trò chuyện với ta cả”

“Anh ấy không gọi sao ạ?” Đúng là kì lạ, bởi Mycroft đối với John thì rất là ra dáng một đứa con có trách nhiệm.

“Ồ, nó gọi điện hàng tuần.” Bà Holmes thở dài. “Đôi khi nhiều hơn một lần. Không bao giờ để lỡ Ngày của mẹ, hay sinh nhật ta, hay Giáng sinh. Chắc là nó đánh dấu trên lịch. Nó kể cho ta về công việc của nó – chán muốn chết, và kể cho ta về Sherlock, nếu có chuyện gì. Nó hỏi thăm về một tuần của ta, hỏi xem ta có cần thêm tiền không, và ta bảo ta chẳng làm gì mà cũng chẳng cần gì từ nó cả. Cuộc gọi tuần trước còn chẳng dài hơn 15’. Ta ghét lắm”

John chớp mắt. “Bác làm sao cơ ạ?”

“Cháu có biết Sherlock gọi cho ta mấy lần không?” Bà gần như không dừng lại để chờ câu trả lời, nhưng rồi John cũng chẳng biết phải nói gì nữa. “Không bao giờ. Ta dám cho là nó chẳng thèm coi ta ra cái kí-lô nào luôn. Không nhắn tin, emails, hay ảnh ọt gì. Nó chỉ gọi khi cần ta giúp đỡ thôi”

John ngập ngừng. “Việc đó-“

“Và ta yêu nó vì điều đó,” bà Holmes nói tiếp. “Mycroft gọi điện theo nghĩa vụ, hoặc có lẽ là nó bất an về bản di chúc, ta không rõ mà cũng chẳng thèm quan tâm. Còn Sherlock thì gọi khi nó cần thật. Có lẽ nó hơi lỗ mãng, xấu tính và chua chat, nhưng ta dám chắc là nó rất thật lòng. Cháu có nghĩ vậy không?”

Ngoài trừ những lần Sherlock giả vờ bình thường để lấy chứng cứ hay thoát khỏi sự giám sát của nhân viên Scotland Yard, có lẽ. Nhưng sau vài giây suy nghĩ, John phải thừa nhận rằng Sherlock rất thẳng tính. Và Sherlock chưa bao giờ vòng quanh với John, và có lẽ anh thấy trân trọng điều đó.

Có thứ gì đó chuyển động ở đầu dây bên kia, và John có thể nghe thấy tiếng đá va vào miệng cốc. “Cháu đồng ý đúng không”

“Vâng,” John nói. “Cháu đoán vậy”

—–

vi.

 “…vâng, Mẹ. Vâng. Mẹ. Vâng!…vâng.”

Sherlock làm một đường kì lạ từ phòng ngủ ra đến phòng khách, lượn qua nhà bếp rồi vòng qua bàn uống trà hai lần, trên tay vẫn là cái điện thoại. Cuối cùng thì anh cũng đến bên cái ghế, nhưng không ngồi xuống mà đứng bên cạnh John, người đang ngồi ở cái ghế bành để đọc báo. Anh đã ngừng việc chế giễu ngay khi thấy Sherlock bước vào phòng khách.

Sự yên lặng khiến miệng John há hốc. Anh đặt tờ báo xuống đùi và nhìn lên. “Sao thế?”

Sherlock mở miệng. Rồi đóng lại. Cau mặt. Anh nói. “Mẹ hỏi thăm anh này.”

“Ừm?” John cố để không liếc sang chỗ khác.

“Tôi đã bảo là anh vẫn ổn.” Sherlock nhăn nhó. “Thì anh cũng ổn mà”

Điều gì đó trong câu nói của Sherlock cho thấy rằng đó là một câu hỏi, hoặc lẽ ra nên là một câu hỏi. “Đúng vậy, cảm ơn vì đã hỏi.”

“Tốt” Sherlock thắt hắt ra qua đường mũi. “Tôi ghét phải nói dối Mẹ lắm. Mẹ biết mà.” Anh thả mình xuống chiếc ghế đối diện John và trượt sâu xuống nó, đôi chân dài của anh thò ra ngoài nên đầu gối cả hai gần như chạm vào nhau, chân anh đặt lên chân John. John giãn chân mình ra. “Tôi nghĩ là mẹ thích anh đấy”

“Thật tốt,” John đáp. Anh cầm tờ báo lên lần nữa. “Tôi cũng quý bà ấy nữa. Tôi nghĩ vậy”

Sherlock kêu lên, gần như là gầm gừ. “Bà ấy thấy anh có ích. Bà ấy…trân trọng anh.”

John nhướn mày và liếc Sherlock qua tờ báo mà anh cũng chẳng đọc gì mấy. “Bà ấy đã nói vậy à?”

“Bà ấy nói là anh có nhiều phẩm chất tốt”

John mong là anh còn chừa nhiều chỗ trống hơn để nhướn mày.

“Và anh cũng chẳng phải là một tên ngốc”

“Liệu có lí d—“ John lên tiếng, và rồi im lặng khi Sherlock bật ra khỏi ghế và dí mặt mình vào mặt anh. Tờ báo bay tung tóe và John gần như ngã ngửa về phía sau.

“Bà ấy nói rằng nếu tôi không nói rõ tình cảm của mình,” và John gần tới nỗi Sherlock có thể thấy rõ phần đen trong mắt John, “thì sẽ có một người phụ nữ đến và cướp anh đi khỏi tôi. Tôi đã nói không phải. Không phải thế đúng không John?”

“Nngah,” John đáp.

“Không thể như vậy được bởi anh là của tôi,” Sherlock rướn gần hơn nữa. Hơi thở bắt đầu cạn dần trong phổi John, Sherlock cúi đầu và cắn lên hàm John, và rồi John rít lên. Không đau chút nào, nhưng chúa ơi.

John nhắm mắt lại. Bàn tay anh bám lấy tay ghế chặt tới nỗi anh sợ sẽ khiến chính mình – hay cái ghế – tổn thương mất. Anh nghiêng mặt để tựa mũi mình vào mũi Sherlock, và rồi Sherlock cũng nghiêng đầu để môi cả hai chạm vào nhau.

Nụ hôn thật ngọt ngào và ngượng ngùng. Sherlock là người rời đi trước, cau mày.

“Có thật là mẹ anh nói như vậy không?” John hỏi. “Hay đó chỉ là cách để anh tỏ tình thôi?”

Sherlock nhăn nhó mặt mày. “Yên lặng.”

“Không,” John nói, mỉm cười, Sherlock nhìn có vẻ ngượng ngùng. Còn John thì cười toe toét.

THE END

Say Something

Author: subuv
Genres: Angst/Friendship/Romance/Weddingday
Summary: Sherlock Holmes đứng giữa gian phòng đầy ắp khách mời với thứ ánh sáng vàng nhạt tươi mát, anh đứng đó cùng với John Watson và Mary Morstan. Đây không còn câu chuyện của riêng anh và John nữa.

***

Say something, I’m giving up on you
I’ll be the one, if you want me to
Anywhere, I would’ve followed you
Say something, I’m giving up on you

Và rồi cái ngày trọng đại ấy cũng đến. Ngày bác sĩ John Watson ràng buộc cùng với người phụ nữ mang tên Mary. Sherlock có một cảm giác vô cùng kì lạ với người này, ngay từ những giây phút nhìn thấy cô ấy bên cạnh John, khi biết được John định cầu hôn cô ấy, và rồi cũng chính ngay lúc này, khi anh đang ngồi ngay bên cạnh họ trong lễ cưới. Anh chỉ không rõ điều đó có phải đến từ những cảm xúc lẫn lộn mà anh mang trong mình từ khi xa John không, rằng trong suốt hai năm thiếu vắng Sherlock Holmes, John Watson đã có thể tự hàn gắn những tổn thương trong mình và sống tiếp, John vẫn sống tiếp kể cả khi không còn có sự đồng hành của anh nữa.

And I am feeling so small
It was over my head
I know nothing at all

And I will stumble and fall
I’m still learning to love
Just starting to craw

Anh chợt nhận ra mình cũng chỉ là một tên tầm thường với xác thịt và những xúc cảm non nớt. Việc quen biết John đã khiến phần thiếu sót trong sơ đồ suy luận hoàn hảo của anh lộ diện trước ánh sáng của sự nhận thức. Anh đứng bật dậy, gõ lên chiếc ly pha-lê trong suốt để tìm kiếm sự chú ý từ quan khách, và vẫn như mọi khi, Sherlock Holmes chưa từng bao giờ thất bại trong việc khiến người khác để ý. Anh cố nhớ lại những lời sáo rỗng mà anh đã đọc trong cuốn sách tham khảo về cách phát biểu như một phù rể thật tốt. Anh đọc nhanh những mẩu giấy nhớ vô nghĩa, những mẩu chuyện nhạt nhẽo và thiếu tình cảm, và rồi anh liếc nhìn John. Người bạn cùng phòng của anh, người đồng hành, vị bác sĩ can đảm của anh đang ngồi đó, lắng nghe những điều mà anh nói, John đã tin tưởng chọn anh làm phù rể cho đám cưới của mình, và điều đó khiến anh hoảng sợ.

Say something, I’m giving up on you
I’m sorry that I couldn’t get to you
Anywhere, I would’ve followed you
Say something, I’m giving up on you

Sherlock biết rằng ngay giờ phút này đây, anh đang lưỡng lự giữa việc giữ John lại hay buông tay cậu ra. Anh đang đứng giữa ranh giới hạnh phúc của chính mình và người bạn mà mình yêu mến.

“Mary, khi nói rằng cô hoàn toàn xứng đáng với người đàn ông này, thì đó là lời ngợi khen lớn lao nhất mà tôi có thể nghĩ ra được. John, anh đã trải qua chiến tranh, thương tật và mất mát to lớn…thành thật xin lỗi anh về điều cuối cùng…vậy nên hãy nhớ rằng: ngày hôm nay, anh đang ngồi giữa người phụ nữ mà anh đã chọn làm vợ, và người đàn ông mà anh đã cứu rỗi – tóm lại là, hai người mà anh yêu thương nhất trên đời này. Và tôi biết rằng Mary cũng sẽ đồng tình khi tôi nói rằng chúng tôi sẽ không bao giờ làm anh thất vọng, và chúng tôi còn cả một cuộc đời phía trước để minh chứng cho điều đó”

Anh cảm nhận được cái ôm ấm áp từ John, bàn tay cậu vỗ nhẹ lên tấm lưng anh thay cho một lời cảm ơn. Và trớ trêu thay, ngay trong giây phút gần gũi nhau nhất, anh lại nhận ra rằng John đã xa rời anh vĩnh viễn, rằng họ sẽ không bao giờ còn là một cặp đôi nguyên vẹn như trước nữa. John còn có một người vợ để quan tâm, một gia đình phía trước để phải lo lắng, cậu không còn dành sự để tâm của mình cho anh nữa.

And I will swallow my pride
You’re the one that I love
And I’m saying goodbye

Anh bắt lấy tay John, chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ, mỉm cười như một diễn viên đại tài trong bộ phim là chính cuộc đời mình. Và rồi anh rời khỏi lễ cưới, lặng lẽ như một bóng ma cô đơn.

THE END

Hugs chap 8

-o0o-

Mặt Sherlock cau có khi John bước vào trong chiếc áo khoác màu đen, quần dài và sơ-mi xanh mở hai nút trên cùng. Còn Sherlock thì diện sơ-mi tím cùng áo khoác đen và quần dài.

“Nhưng tại sao chúng ta lại phải đi cơ chứ?” Sherlock cằn nhằn

“Ôi, thôi nào Sherlock, đó là bữa tiệc Giáng sinh với tất cả những người mà chúng ta đã gặp trong nhiều vụ án mà. Họ đã mời rồi và chúng ta cũng chẳng có kế hoạch nào khác, nó đồng thời cũng được gọi là phép lịch sự đấy anh ạ,” John lên tiếng khi ngắm mình trong gương.

“Trông em ổn mà..và anh không-“ John ngắt lời anh.

“Đừng viện cớ nữa, chúng ta sẽ đi. Giờ thì mặc áo khoác vào đi để em còn gọi xe,” John nói.

Mười phút sau, cả hai tay trong tay tiến vào sân trước và vào sảnh nơi bữa tiệc Giáng sinh được tổ chức.

Họ bước vào căn phòng lớn đông đúc. Với tiếng nhạc dồn dập và những chiếc bàn tròn được kê quanh sàn nhảy.

“Sherlock! John!” Lestrade kêu lên và bước nhanh qua.

“Chào anh, Greg” John chào và dùng tay còn lại để bắt tay Lestrade.

“Đừng lo! Đến đây nào, chúng tôi vẫn còn bàn mà!” Lestrade dẫn cả hai vào bàn nơi cả Donovan, Anderson, Dimmock và vài gương mặt quen thuộc khác đang ngồi. “Chúng tôi giữ chỗ cho hai người rồi. Chí ít là từ giờ cậu sẽ phải gặp nhiều những người đã từng bị Sherlock chê bai đấy” Lestrade nói.

John mỉm cười và ngồi sường. Sherlock cũng ngồi xuống bên cạnh cậu với một cái thở hắt.

“Này, hãy tận hưởng nó đi chứ.” John lên tiếng và bóp lấy tay chồng mình.

“Có gì để mà tận hưởng đâu! Chưa gì anh đã thấy chán rồi.” Sherlock phàn nàn.

John thở dài và nói. “Nghe này, ở những bữa tiệc, chúng ta sẽ giao tiếp, trò chuyện, khiêu vũ và làm quen với những người mới, ăn uống…hãy thả lỏng và vui chơi đi nào.” John giải thích.

“Anh chưa bao giờ đi tới bữa tiệc nào sao?” Donavon hỏi với vẻ khó tin.

“Chúng thật vô nghĩa và nhàm chán.” Sherlock khẳng định.

“Vậy anh tới đây làm gì?” Donavon hỏi.

“John rủ tôi đến.” Sherlock đáp.

John mỉm cười và nói. “Anh có muốn uống gì không?” Cậu hỏi.

“Một chút vang đỏ thôi, cảm ơn em,” Sherlock đáp.

John đứng dậy và bước tới nơi phục vụ đồ uống để lấy hail y rượu. Cậu đưa một ly cho Sherlock rồi ngồi xuống. Sherlock xoay ghế để đối mắt với John và rồi tựa ra đằng sau, cho chân mình lên đùi John. Lúc đầu thì John còn phản kháng, nhưng rồi cuối cùng cậu chỉ nhấp một ngụm rượu và đặt tay lên mắt cá chân Sherlock.

Họ cứ như vậy một lúc và John trò chuyện với mọi người khi họ đi qua cậu hoặc nói vọng từ bàn khác. Sherlock chỉ trò chuyện với John và khi bị người khác hỏi han.

“Anh không định ra nhảy à?” Dimmock hỏi.

“Chỉ khi nào John muốn thôi, nhưng cậu ấy không hay nhảy lắm, nhạc chậm sẽ dễ cho cậu ấy hơn bởi cậu ấy không phải di chuyển quá nhanh,” Sherlock bình luận

“Tôi cùng không thích nhảy, nhưng vợ tôi lại thích thế nên tôi thường hay phải nhảy trong các bữa tiệc, ngại lắm,” Dimmock đáp.

“Chính xác! Cuối cùng thì cũng có người đồng tình với tôi!” John nói với tràng cười lớn.

Buổi tối trôi qua và khi đã gần đến 11h, âm nhạc bắt đầu chậm dần. Tiếng nhạc sớm trở nên du dương và vài cặp đôi chậm dãi khiêu vũ trên sàn nhảy.

Giọng DJ vang lên “Tôi sẽ nhận yêu cầu và những lời nhắn gửi, đừng ai ngượng ngùng nhé, cứ lên đây đi!” anh ta nói. John và Sherlock thì đang bàn luận về việc ai sẽ pha trà khi về đến nhà thế nên không hề nhìn thấy nụ cười đểu mà Lestrade dành cho những người ngồi cùng bàn, và cả việc anh ta rời đi nữa.

Hai phút sau, tiếng nhạc nhỏ dần và giọng DJ vang vọng khắp sảnh.

“Chúng ta đã có lời yêu cầu và nhắn gửi đầu tiên! Từ thanh tra Lestrade và cả đội dành cho John và Sherlock!” DJ nói với vẻ vui thích. Nụ cười của John và Sherlock chuyển sang sự kinh ngạc khi ánh đèn rọi vào họ và tất cả mọi người quay lại để nhìn họ. John nắm lấy mắt cá chân Sherlock một cách sợ hãi.

“Lời nhắn là ‘Cảm ơn vì tất cả mọi thứ! Hãy vui lên, Sherlock, đây là một bữa tiệc cơ mà! Và xin lỗi nhé John, nhưng giờ là lúc cậu phải nhảy rồi! Giáng sinh vui vẻ! Đây là lời nhắn dành cho vị bác sĩ quân đội và vị thám tử kiêm cố vấn! Thế nên, hãy nhường sản nhảy cho họ khiêu vũ nào! Lên đi nào cả hai! Nhanh nào!” DJ động viên.

Sherlock và John nhìn nhau với vẻ kinh ngạc. Rồi tất cả mọi người xung quanh họ bắt đầu hò reo. “Nhảy đi. Nhảy đi. Nhảy đi.” Và rồi cả vỗ tay nữa.

Sherlock nhấc chân ra khỏi đùi John và đứng dậy. Anh đưa tay về phía chồng mình và mỉm cười. “Em có muốn nhảy không?”

John nhìn quanh và rồi đáp. “Nhưng em không nhảy được…ôm đung đưa lần nữa nhé?” John thỏa hiệp

“Tất nhiên rồi.” Sherlock nói và John bắt lấy tay anh.

Tiếng nhạc vang lên và Sherlock kéo John vào vòng tay mình, tay anh đặt lên lưng John khi John ôm lấy eo Sherlock.

Ngày hôm nay, nghẹn ngào trong nước mắt, anh chẳng thể mở lời về việc em đã thay đổi anh ra sao, kể từ mười năm trước hoặc hơn.

Người dấu yêu ơi, chúng ta đều nhìn thấu điều đó, rằng với những biến cố và tổn thương, trái tim đôi ta vẫn hòa vào nhau.

Thời gian đã luồn đôi tay mỏi mệt vào tay chúng ta, và còn biết bao điều mà ta muốn sẻ chia.

Em đã mang tới sức mạnh cho anh, một sức mạnh mà anh chưa từng bao giờ có, rằng trước đây anh đã thật rối bời.

Anh đã lạc lối, và rồi em đã cứu rỗi anh khỏi nơi tăm tối, với chẳng chút nghi hoặc nào trên gương mặt em.

Người dấu yêu ơi, chúng ta đều nhìn thấu điều đó, kể cả khi nó chẳng có nghĩa lý gì cả.

Em đã thắp sáng con đường anh đi, và tìm thấy vẻ đẹp tiềm ẩn sâu bên trong.

John và Sherlock mỉm cười với nhau, và John tựa đầu lên vai chồng mình, để anh dìu cậu quanh sàn nhảy.

Hãy để anh nâng đỡ em như em đã từng lầm vậy với anh, đã lâu lắm rồi anh không nói điều này, nhưng hẳn là em cũng rõ rằng anh luôn nghĩ về điều đó.

Em đã mang tới sức mạnh cho anh, một sức mạnh mà anh chưa từng bao giờ có, rằng trước đây anh đã thật rối bời.

Anh đã lạc lối, và rồi em đã cứu rỗi anh khỏi nơi tăm tối, với chẳng chút nghi hoặc nào trên gương mặt em.

Người dấu yêu ơi, chúng ta đều nhìn thấu điều đó, kể cả khi nó chẳng có nghĩa lý gì cả.

Em đã thắp sáng con đường anh đi, và tìm thấy vẻ đẹp tiềm ẩn sâu bên trong.

Tiếng nhạc kết thức nhưng họ vẫn đứng ôm nhau và cuối cùng rời ra bởi một nụ hôn khi bài hát khác vang lên.

“Chúng ta về nhà chứ?” Sherlock hỏi.

“Dĩ nhiên rồi, taxi hay đi bộ đây?” John hỏi.

“Mình đi bộ đi.” Sherlock hỏi.

Họ chào tạm biệt Lestrade và những người khác rồi cùng nắm tay về nhà.

TBC

The Internet Is Not Just For Porn

Author: cyerus
Pairing: Sherlock Holmes/ John Watson
Genres: Romance/Humour/Internet-dating
Summary: John là bạn trai trên mạng của Sherlock – đến từ CANADA

***

Việc Sherlock nhắn tin ở hiện trường vụ án chẳng có gì là kỳ lạ cả.

Nhưng việc Sherlock nhắn, rồi ngửa cổ ra đằng sau cười lớn thì lại hơi khác thường đấy.

“Huh. Cuối cùng anh ta cũng phát điên rồi à. Tệ thật đấy. Tôi đã ngờ ra điều đấy từ ba tháng trước rồi.” Donovan gật đầu với vẻ thấu hiểu. “Vậy ai thẳng cược ấy nhỉ?”

Hoàn toàn lờ cô đi, Lestrade hắng giọng và hỏi, “Sherlock, anh đang nói chuyện với ai thế?”

Mắt Sherlock không hề rời khỏi cái màn hình. “Tôi đâu có nói chuyện với ai đâu.”

Ôi trời, vì tình thương của – “Vậy anh đang nhắn tin cho ai thế?”

“Bạn trai của tôi”

Sự im lặng đáp lại sâu sắc tới mức đến Sherlock cũng phải nhận ra. Anh nhìn lên, chớp mắt với vẻ băn khoăn. “Có vấn đề gì sao?”

“Bạn trai của anh ấy à,” Anderson nói với vẻ nghi hoặc.

« Thì tôi vừa nói vậy mà, » Sherlock bật lại trong sự khó chịu.

« Anh. Có bạn trai á hả. »

« Anderson, não anh quyết định ngừng hoạt động từ khi nào vậy ? Anh đang tự lẩm bẩm một mình đấy. Thiểu năng quá »

« Anh đã trả cho hắn ta bao nhiêu hả ? » Donovan chen vào. “Anh không dính vào mấy gã vất vưởng đấy chứ? Không tin được chúng đâu, họ sẽ lấy hết tiền tiết kiệm của anh rồi biến ra đảo Cayman trốn đấy”

“Được rồi, đủ rồi đấy,” Lestrade lớn tiếng nói, xen vào trước khi nó trở thành một cuộc cãi vã lớn – và kết thúc với màn kéo tóc và cắn xé. Có những lúc mà ông cực kỳ thông cảm với giáo viên dạy ngữ pháp ở trường mình. “Tốt cho anh đấy, Sherlock, nhưng anh đang ở hiện trường vụ án. Anh có thể nhắn cho bạn-“ Họng ông nghẹn lại. Não ông từ chối không muốn đề cập tới từ đó. “Sherlock” và “bạn trai” trong một câu mà ở giữa là đại từ sở hữu. “Anh nhắn cho cậu ấy sau cũng được mà”

“Không được,” Sherlock khịt mũi, “Tôi đang hỏi cậu ấy về độ phân hủy của gan người. Nó rất quan trọng cho vụ án.”

“Làm sao mà gã ta biết được về sự phân hủy của cơ thể người chứ? Ôi chúa ơi, bạn trai anh là kẻ giết người hàng loạt đúng không hả?” Sự suy đoán của Donovan bị yếu thế trước tiếng la của Lestrade, “Sherlock! Anh không thể tiết lộ thông tin vụ án như vậy được!”

“Tôi đã phá đủ luật khi cho anh ở đây rồi đấy”

“Đúng thật là tệ hại quá đi-“

“Chỉ bởi vì tôi để cho cậu gia nhập không có nghĩa là cậu có thể rủ cả bạn của mình nữa-“

“-gã ta sẽ giết người rồi đưa họ đến cho anh để làm thí nghiệm đúng không. Chắc hẳn anh ta cũng là người đi mua sắm nhỉ, anh ta thích cung cấp mà-“

“-luật là luật, chàng trai ạ. Có thể là anh không tin vào chúng, nhưng tất cả chúng ta đều phải tuân theo nó »

“-và rồi anh sẽ nấp vào ghế bành và kể về một ngày của mình. Gã ta sẽ kể cho anh về những người mà gã đã giết, còn anh thì là về những vụ án kỳ dị nhất mà anh từng phá, và tất cả những điều đó sẽ thật kinh khủng, một gia đình kinh khủng”

Sherlock liếc cả hai người bọn họ. “John là bác sĩ mà,” anh bật lại Donovan. Còn với Lestrade, anh đáp. “Và tôi nghi ngờ việc người Canada sẽ để tâm tới một vụ bê bối chia chác tài sản đơn giản đấy”

Lestrade chậm rãi chớp mắt. “Người Canada à.”

“Ôi tuyệt thật, giờ thì đến ông cũng tự lẩm bẩm một mình.” Sherlock lườm lườm Anderson. “Chúc mừng nhé, Anderson. Anh thực sự đã thành công trong việc lây bệnh ngu từ người sang người rồi đấy”

“Sherlock!” Lestrade gần như thét lên. “Người Canada thì liên quan gì đến vụ án này?”

Sherlock nhìn lên trời, với biểu cảm –tại-sao-trí-thông-minh-của-mình-lại-phải-xếp-hàng-với-những-cái-đầu-bé-tẹo-này-chứ trên mặt. Lestrade đã quá quen với biểu cảm ấy rồi. Họ gặp nhau suốt ấy mà.

“John là người Canada. Và bởi cậu ấy khá là có tài, nên tôi ngờ rằng cậu ấy có thể gây ảnh hưởng đến cả hệ thống tư pháp của Anh ở Richmond ấy chứ.”

Tất cả mọi người quay ra nhìn nhau.

“Sherlock,” Lestrade cẩn trọng nói, “chính xác thì hai người gặp nhau như thế nào vậy, uh, John ấy?”

“Ở trên mạng”

Sự im lặng sâu sắc vừa nãy lại quay lại, cùng với những người bạn của mình là anh Khó xử và Chết tiệt thật.

“Ôi chúa tôi,” Donovan rên rỉ. “Sao anh không thể kiếm nổi một tay giết người tử tế vậy?”

*

 “Bạn tâm thư của cậu sao rồi?”

“Cậu ấy không phải là bạn tâm thư của tôi, bà Hudson, cậu ấy là bạn trai của tôi mà”

“Dĩ nhiên rồi”

*

 Cậu không thể hẹn hò với một người quen trên mạng được. Mẹ sẽ không cho phép đâu. MH

Biến ngay. SH

*

 Lestrade đã mong Sherlock sẽ chóng chán và bỏ rơi tên bạn-trai-trên-mạng-từ-Canada.

Nhưng không. Anh càng trở nên mê đắm hơn thì có.

“Các người không thể đần độn như vậy được!” Sherlock tung tay lên trời. “Nếu có John ở đây thì cậu ấy đã nhận ra từ lâu rồi!”

Họ nghe thế nhiều rồi. Nếu John ở đây. John bảo thế này. John bảo thế kia. John sẽ lục lọi xung quanh và tìm ra tên giết người, còng tay hắn và hoàn thành xong thủ tục rồi.

Chuyện đó đã xảy ra được vài tháng tháng. Và nó đang đi đến thời điểm khiến Lestrade cau mày mỗi lần nghe thấy cái tên “John”

Tuy nhiên, Donovan đã chạm đến giới hạn cuối cùng của mình rồi. “Ôi, anh có thôi ngay đi không!”

Sherlock quạc lại cô. “Tôi sẽ không như vậy nếu như các người hoàn thành đúng công việc của mình! Thật là, John-“

“John làm gì có thật! Anh ta chưa bao giờ có thật cả! Đó chỉ là người anh bịa ra để khiến chúng tôi thấy anh giống người bình thường hơn thôi!”

“Ồ, và điều gì đã dẫn cô đến cái lập luận xuất sắc đó vậy?” Sherlock gầm gừ. “Nói đi nào, trung ta Donovan. Tôi muốn nghe cách cô suy luận lắm.”

“Đủ rồi đấy!” Lestrade lớn tiếng nói. “Donovan, phong tỏa hiện trường đi. Sherlock, anh đi cùng với tôi”

Lestrade đưa Sherlock vào một góc yên tĩnh. Sherlock gườm gườm nhìn ông, sự pha trộn lạ kỳ giữa khiêu khích và lo lắng.

“John có thật mà. Cậu ấy viết blog. Đó là lí do vì sao tôi tìm thấy cậu ấy”

“Yeah, tôi tin anh. Tôi chắc là John có thật. Nhưng Sherlock này,” Lestrade để tâm đến tông giọng của mình. “Anh có hiểu cậu ấy không?”

“Dĩ nhiên rồi! Cậu ấy là bác sĩ, từng phục vụ trong lực lượng y tế của Canada. Cậu ấy dốt đặc về công nghệ và cậu ấy-“

“Anh đã gặp cậu ấy chưa? Có biết cậu ấy trông ra sao không?”

Sherlock thở ra một âm thanh khinh thường. “Tôi thích cậu ấy vì tính cách của cậu ấy. Còn ngoại hình thì không quan tâm”

“Sherlock,” Lestrade thở dài. “Tôi biết là điều này hơi khó nghe một chút, nhưng John có thể không giống như anh đang nghĩ đâu”

“Tôi biết chính xác cậu ấy là ai mà”

“Anh chắc không?” Lestrade nhấn mạnh. “Có thật là anh thực sự hiểu thấu cậu ấy không? Mạng Internet có thể giấu rất nhiều điều về một con người đấy. Chẳng thể suy luận bất kì gì từ mấy tin e-mail và một cái blog được. Kể cả khi đó là anh.

Trong giây lát, trông Sherlock có vẻ đờ đẫn. Anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng Lestrade có thể thấy được sự nghi ngờ đang ánh lên trong mắt anh.

“Nghe này, có thể John đã nói thật. Hoặc có thể cậu chỉ là một đứa nhóc nào đó muốn chơi khăm anh, hoặc một bà cô đơn độc nào đó. Vấn đề là anh không thể biết được. Nhất là trong trường hợp này”

Sherlock nhanh chóng quay về hiện trường vụ án. Anh phá án với sự nhạy bén và thiếu đi sự thương cảm giống như thường ngày.

Và không hề nhắc đến John bất kì lần nào nữa

Một tuần sau, Lestrade ghé qua số nhà 221B phố Baker để thăm Sherlock. Bà Hudson là người đi ra trả lời.

“Ôi, tôi e là cậu ta đi mất rồi, thanh tra ạ. Cậu ta đi phá án ở nước ngoài rồi”

Xương sốt ông đột nhiên rợn hết cả lên. “Không phải là ở Canada chứ?”

« Canada à ? Không, tôi nghe đâu như là ở Belarus đấy chứ »

« Ồ, à thì, được rồi. Khi nào anh ta quay lại, bà làm ơn nói anh ta gọi cho tôi nhé »

« Dĩ nhiên rồi »

Lestrade quay trở về New Scotland Yard, cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút,. Có vẻ như Sherlock đã thực sự nghe lời ông lần này và quay trở về với cuộc sống hằng ngày của mình.

Tuyệt vời. Càng sớm gạt được tên bạn trai tưởng tượng ra khỏi đầu anh thì càng tốt.

*

Lestrade đã gặp Sherlock một tháng sau đó. Chỉ đến khi có một vụ giết ba người kỳ lạ khiến ông phải nhắn tin cho Sherlock, “Tới đây ngay không là chuyển vụ này sang toàn quyền của Dimmock đấy”

“Đừng có mà rờ vào, Anderson!”

Sherlock nhảy vào hiện trường, tà áo bay phấp phới sau lưng anh. Lời chào của Lestrade chết nghẹn lại trong họng khi nhìn thấy một người đàn ông thấp bé, tóc vàng đi cùng theo anh. Cậu mặc quần jeans và áo khoác kiểu quân đội, theo dõi mọi việc với một vẻ khá là thích thú.

“Sherlock, chẳng phải tôi đã nhắc anh hiện trường vụ án không phải là chỗ hẹn hò rồi còn gì?”

Sherlock ném cho ông cái nhìn gay gắt, nhưng rồi người đàn ông lạ mặt ấy đã đáp đáp lời thay anh.

“Ôi, xin lỗi nhé. Tôi cũng mới biết rằng mình không thể ở đây được. Em sẽ đợi bên ngoài vậy, Sherlock”

Sherlock cau mày. Donovan ngước lên từ nơi cô đang ngồi bên cạnh cái xác, trên mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên. “Anh là người Mỹ à?”

Cậu cười tươi roi rói với cô. “Thực ra là người Canada”

Tất cả mọi người đều đứng hình.

« Người Canada, » cuối cùng thì Lestrade cũng lên tiếng, giọng ông lạc đi đôi chút, « Không lẽ cậu là John à ? »

Cậu mỉm cười, có chút gì đó hơi băn khoăn. « Uh, vâng, bác sĩ John Watson. Chào ông,” cậu chìa tay ra.

Lestrade bắt tay cậu, giống như là phản xạ hơn bởi đầu óc ông bây giờ cứ loạn lên như là một sản phẩm kém chất lượng của Microsoft vậy.

Còn Sherlock thì nhìn tự mãn vô cùng.

Mọi hoạt động đều dừng lại. Mọi người quá bận rộn với việc nhìn chằm chằm vào cậu. Lẽ ra Lestrade sẽ la mắng họ vì điều đó, nhưng não của ông vẫn chưa khởi động lại được. Và với thời gian khởi hành như vậy, nó chắc chắn là hệ điều hành Windows Vista rồi.

John quay ra nhìn họ với vẻ chẳng hứng khởi gì và hướng ngón tay qua vai mình. “Em đi vậy nhé?”

“Không,” Sherlock đột nhiên bước qua căn phòng và đứng ngay trước mặt John, ngực họ gần như đã chạm vào nhau. “Cứ ở đó. Tôi sẽ cần anh đấy”

John mỉm cười với anh, khóe mắt cậu nhăn lại. Sherlock không hề cười đáp lại, nhưng khuôn mặt rõ ràng là đã giãn ra.

Khi Sherlock chọt chọt mọi nơi trên cái xác, Donovan tiến lại gần cậu. “Vậy ra anh chính là John nổi tiếng đó hả”

“Tôi không chấc về phần nổi tiếng lắm, nhưng vâng”

“Anh là kẻ sát nhân hàng loạt à?”

« Um, không »

« Cái gã quái đản đằng kia thì dễ lắm, » Donovan liếc cậu một dọc, ngó kĩ cái áo sơ-mi và chiếc áo len. « Trông anh cũng khá là bình thường đấy »

« Cảm ơn cô ? »

“Anh ta cứ luôn miệng kêu anh là bạn trai của anh ta, suốt luôn”

“Vậy sao?” John cau mày, “Kì thật đấy”

Donovan có cái nhìn như được minh oan của người tin rằng luật lệ thường tình sẽ được lập lại trên thế giới này. “Phải, quá kì luôn”

“Anh ấy mới chỉ cầu hôn với tôi mấy tháng trước thôi mà”

Và sự lập lại ấy tồn tại rất chóng vánh.

John bước sang bên kia căn phòng, “Này, anh vẫn chưa đổi ý đúng không?”

“Đừng có mà ngốc thế,” Sherlock lẩm bẩm. “Chúng ta vẫn đang chờ đợi mà. Mẹ muốn đám cưới vào mùa hè cơ”

“Yeah, à thì, phải nhớ là visa của em sắp hết hạn trong vòng mấy tháng tới rồi nhé”

“Còn lâu mà. Mycroft đã làm xong việc nhập quốc tịch cho em rồi. Giấy tờ sẽ được chuyển đến vào thứ Ba”

“Huh. Cũng….tuyệt đấy.” John nhăn mũi. “Mà anh trai anh làm gì ấy nhỉ?”

“Em không phải bận tâm đâu, John. Tới coi cái xác đi này”

John liếc sang Lestrade chờ sự đồng ý. Lestrade xua tay cho phép cậu đi đi. Ông cần phải được nằm xuống, và có lẽ là có thêm một cái túi chườm lạnh nữa. Hoặc là rượu Scotch. Rất nhiều rượu luôn ấy.

Donovan bước tới bên cạnh ông và lặng lẽ đưa ông một thanh Mars. Lestrade xử xong nó trong hai miếng.

“Thật không thể tin được”

“Phải”

“Chuyện này có thể là sai lầm. Và nó nên là một sai lầm, » Donovan đề nghị.

“Mm”

“Để anh ta quái gở như vậy. Và rồi kiếm được một anh chàng rõ là dễ thương.” Donovan thở dài. “Thế giới này thật chẳng công bằng chút nào”

John đang thì thầm gì đó với Sherlock, chỉ về phía một trong những cái xác. Cậu chỉ về móng tay của một cánh tay và rồi cái đầu. Sherlock nhảy cẫng lên, túm lấy cổ áo John, và hôn cậu tới tấp.

Donovan say sưa đứng nhìn. “Ôi trời”

“Anh nghĩ ra gì rồi à, Sherlock?” Lestrade hỏi với điệu bộ của một người hoảng loạn tới mức đã quyết định rằng ông sẽ nấp trong một cái vỏ sên nào đó để sống đến cuối đời.

“Là sinh đôi!” Sherlock la lên khi anh chạy tới chỗ họ. “Đi theo anh nào, John!”

John bước theo anh, vẫy tay nhiệt liệt với Lestrade và Donovan khi cậu bước qua họ.

Lestrade bấu sống mũi. “Xin chúa giúp chúng ta. Cả hai người họ”

Donovan thở dài. “Không hiểu chúng ta có được mời đến đám cưới không nhỉ?”

THE END

[Tổng hợp] Loạt couple thống trị thế giới fanfic trong lòng ta Part I

1. Couple James Mcavoy/ Michael Fassbender aka Charles Xavier/ Magneto trong X-Men First Class và X-Men Days of Past

Lí do đầu tiên là bởi cả James và Michael đều có quá nhiều những nhân tố tính cách thu hút và ảnh hưởng đến nhau. Đấy là còn chưa kể cả hai rất là thân kể từ hồi đóng trong Series Band of Brothers, và lúc đấy cả James và Michael đều rất là trẻ và thu hút đó nha.

Thêm nữa, đôi mắt xanh lơ của James hoàn toàn khớp với những gì ta thường mường tượng ra ở một bottom chuẩn mực, mắt ước nước, môi đỏ mọng, da trắng, nhân cách tốt, đấy là còn chưa kể chất giọng đặc kiểu Scotland của anh ấy nữa. Còn với Michael thì dĩ nhiên cũng là thước đo cao nhất của một top hoàn chỉnh, phong cách, vui tính, trông có phần hoang dại và là một diễn viên tận tâm với nghề.

Không thể đòi hỏi thêm bất kì điều gì ở cặp đôi này nữa rồi.

***

***

***

***

***

***

2. Cặp đôi tiếp theo được nhắc đến ở đây là Benedict Cucumbatch/ Martin Freeman aka Sherlock Holmes/ John Hamish Watson trong Series Anh Sherlock Holmes

Những ngày đầu tiên thì quả thật ta cũng không dành nhiều tình cảm cho series này vì vẫn còn bị ảnh hưởng bởi Sherlock Holmes bản US, nhưng mà nếu như Sherlock Holmes do Robert Jr Downey và Jude Law đốt mắt fangirl thẳng thừng, thì cặp đôi UK này lại hết sức ẩn ý nhưng tung đầy hints bromance vào mặt khán giả.

Nào là những cảnh bốn mắt nhìn nhau say đắm, nắm tay nhau chạy, rồi đi tìm nhau, lo lắng, nhắn tin, gọi điện cho nhau. Đặc biệt là có một đoạn John còn kiểu hỏi Sherlock nhắn tin với ai mà lắm thế, như kiểu một người vợ thực thụ đang ghen với tình nhân của chồng. Tuy rằng bác Martin có thể không phải là một diễn viên có ngoại hình xuất chúng, nhưng biểu cảm của bác ấy thì đúng thật là không thể chê vào đâu được luôn.

***

***

***

***

***

***

Phần I sẽ được tạm dừng ở đây, phòng trừ việc post quá dài, ta sẽ ngắt phần II sang một post khác :3, mong là mọi người xem và đọc thì có thể hiểu được câu chuyện ta đang cố gây dựng nên ở mỗi gif.

Thôi chúc mọi người xem gif vui vẻ nha =’)

In Sunlight

SEQUEL CỦA ‘IN DREAMS’
Pairing: Sherlock / Watson

***

Khi những tia nắng màn trời chiếu qua cửa sổ, John Watson bắt đầu hé mắt. Chỉ mất đến chưa đầy 3 giây để cậu nhớ ra chuyện tối qua, và còn nhanh hơn nữa để cảm thấy lo lắng về chuyện đó. Cậu đang nằm cuộn mình đối mặt với Sherlock, người đang nằm ngửa với hai mắt trợn trọn và hai tay gối dưới đầu.

“Ah, tuyệt quá, anh dậy rồi,” Sherlock lên tiếng, mà không liếc nhiều về phía John. “Tôi đã mong là anh sẽ dậy sớm và pha trà. Lestrade gọi điện đến, ông ấy cần chúng ta phá án, và tôi thì khát lắm”

John chớp mắt. Liệu Sherlock có định nói với cậu rằng việc thức dậy cùng nhau là một chuyện hoàn toàn bình thường không? Cậu phải nói điều gì đó…điều gì đó thông minh, già dặn và…ôi, chết tiệt.

“Chẳng phải chúng ta nên nói về chuyện này sao?” cậu buột miệng, cố kiềm chế để không trợn mắt lên với chất giọng run run. Cậu chuyển sang tư thế ngồi dậy, mong rằng điều đó sẽ khiến cậu bình tĩnh hơn.

“Tại sao”

“Sao à? À thì….bởi vì chúng ta cần làm thế! Chuyện tối qua ấy…thì đấy, có nghĩa lí gì?”

“Chẳng phải đã rõ lắm rồi sao?” Sherlock thở dài, đầy tính phóng đại, mắt vẫn dán lên trần nhà. “Đó là tình yêu”

“À, phải…nhưng…gượm đã, cái gì cơ?”

John, người đang nhìn chằm chằm vào tay mình, giật đầu lên và nhận ra Sherlock đã bước ra khỏi giường và tới gần chỗ cửa phòng ngủ.

John lập cập chạy theo anh, vừa kịp lúc để thấy Sherlock bước nhanh lên cầu thang về phía phòng ngủ của John.

“Sherlock, đợi đã! Anh không thể chỉ nói vậy và rời đi được! Thật tình, anh đúng là quá-“

“Nghe này, John” Sherlock nói, khi họ bước vào phòng John. “Anh để ga giường như thể có ai đó đã cùng ngủ với anh ấy. Nửa tủ đồ của anh hoàn toàn trống rỗng, và tất cả đồ thì chỉ để ở nửa phía tủ còn lại. Anh còn chưa vị trí trống ấy cho người khác. Chẳng phải rõ ràng lắm sao? Anh chừa chỗ trống ấy lại cho tôi”

John há hốc miệng nhìn anh, tự hỏi Sherlock đã vào phòng cậu đủ lâu cỡ nào để nhận ra những điều đó vậy. Dĩ nhiên, giờ khi cậu nhìn quanh, điều đó có vẻ…à thì, phải chăng cậu đã rõ hết rồi? Ở đâu đó, trong tiềm thức cậu, chứa những suy nghĩa thầm kín và sâu xa nhất của cậu…cậu đã biết rằng chuyện giữa bọn họ là tình yêu. Nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ rằng Sherlock lại…

“Được rồi. Tốt thôi. Nhưng từ lúc nào mà…à thì, làm sao mà tôi biết được anh cũng đang yêu? Anh đã bao giờ nói gì với tôi đâu…Tôi chẳng biết gì cả, Sherlock!”

“Lại từ ngữ. Từ ngữ chán lắm, John ạ. Anh đã để lỡ những dấu hiệu biết bao nhiêu lần! Anh không nhận thấy là đôi khi tôi nhìn thẳng vào mắt anh lâu hơn 3 giây à? Thậm chí tôi còn cười với anh khi làm vậy nữa! Thật tình, John ạ, mọi định nghĩa trong sách vở đều hướng đến-“

“Được rồi, được rồi. Sherlock. Dù vậy, chuyện này vẫn…anh chắc chứ?” John có thể cảm nhận thấy sự tuyệt vọng trong chất giọng của mình, và cậu biết rằng có thể trông cậu hơi sợ hãi. Rốt cuộc thì, sách vở cũng đâu phải là nguồn tra cứu tốt nhất trong chuyện này.

Sherlock đột nhiên trở nên nghiêm túc hơn bình thường. Vẻ mặt của anh khiến John nghẹn họng và nhìn anh trưng trưng khi Sherlock bước những bước chậm rãi, chắc chắn về phía cậu. Và rồi anh đứng ngay trước mặt John, đủ gần để có thể chạm vào cậu.

Tay Sherlock trượt lên vai John, lên đến cổ cậu, và luồn vào tóc. John rung mình và, chẳng nghĩ ngợi gì, cậu nhắm mắt lại để tận hưởng.

“John….” Sherlock thở ra. “Tôi đã nói rồi. Anh có nhìn, nhưng không bao giờ thấy. Hãy mở to mắt ra, John. Quan sát những thứ ngay trước mắt anh, và rồi anh sẽ nhận ra”

Mắt John bật mở, và cậu nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt. Với cái trán nhẵn nhụi, thường thì chẳng có nếp nhăn lo lắng nào cả. Lúm đồng tiền nơi miệng anh cong thành một nụ cười. Hơi thở sâu, bình thản. Những ngón tay khẽ ma sát. Đôi mắt (màu gì vậy nhỉ? Xanh lá, xanh da trời, xám? Chuyện đó có quan trọng không?) chứa đầy….tình yêu. Sherlock đã dạy anh cách để suy luận từ lâu rồi, và John có thể tự mình suy ra mọi thứ.

“Ồ….” John đáp, khẽ khàng. “Tôi thấy rồi, Sherlock ạ, tôi thấy rồi”

Và đó là lúc Sherlock cười ngoác miệng, ánh mặt trời tỏa sáng trên bầu trời và chiếu qua cửa sổ.

 

THE END

In Dreams

Author: Youarethelightoftheworld
Pairing: Sherlock Holmes / John Watson
Category: Romance/Fluff/Love/Friendship
Summary: Chuyện gì sẽ xảy ra khi màn đêm kéo đến…

Chuyện này còn có Sequel là “In Sunlight” và tớ sẽ update ngay khi dịch xong nhé

***

 John Watson lảo đảo, chậm rãi bước vào số nhà 221B trong cơn buồn ngủ, và cực kỳ biết ơn khi thấy căn hộ đã tối om và yên tĩnh. Cậu đã dành suốt 12h qua ở phòng khám để lau nước mũi và ho. Và tệ hơn nữa là ngoài trời vẫn cực kỳ lạnh. Tuyết bắt đầu rơi xuống ngay khi cậu bước vào căn hộ, và cậu run rẩy khi bước thật nhẹ nhàng, chậm rãi về phía sảnh.

Mắt cậu không sao mở ra nổi, thế nên John chỉ nhận ra một chuyển động nhỏ bên tay phải mình. Ngáp thật lớn, cậu quay lại và thấy Sherlock, trong chiếc quần ngủ xanh sẫm yêu thích của anh, đang đứng tựa vào khung cửa phòng ngủ. Khá là ngạc nhiên khi bắt gặp người khác, nhất là khi giờ đã là 2 giờ sáng, John tức khắc lùi về phía sau, chạm lưng vào bức tường đối diện Sherlock.

Họ đã trò chuyện, và John chắc chắn rằng cậu có tham gia vào cuộc trò chuyện ấy, chỉ là cậu không thể nhớ rõ được toàn bộ quá trình hay viêc mình đã nói về chuyện gì. Thật đáng tiếng, bởi Sherlock đã làm một việc cực kỳ tuyệt là hỏi John về một ngày của cậu, điều mà họ đều đồng ý là Sherlock nên thử (“Ôi John, đúng là không thể chịu nổi anh…được rồi, tôi sẽ hỏi và lắng nghe anh miêu tả một ngày tẻ nhạt của mình”). Toàn thân John giãn ra với một cái ngáp nữa, và mắt cậu nhắm nghiền lại.

Cậu bắt đầu trượt dần xuống theo bức tường.

“John,” Sherlock nói khẽ, vô thức đi về phía trước và quàng tay qua người John, nâng cậu lên.

“Hmnnnnnnnnnn.” Đầu John khẽ tựa lên vai Sherlock. Qua màn sương của cơn mê ngủ, John nghĩ rằng cậu đã nghe thấy Sherlock thở dài với sự bực tức và…đó có phải là âu yếm không? Dù sao thì cậu cũng khá chắc là đã nghe thấy anh thì thầm với một giọng trầm, và nhỏ. “Đi nào John. Anh chỉ cần…ngủ ở đây thôi”

Và rồi….chuyện gì đã xảy ra chứ? John nằm trong tấm chăn ấm áp, màu đen, đầu thì gối lên chiếc gối êm ái, và trước khi cậu có thể nhận thức được chiếc giường, chiếc gôi và người đàn ông vừa mới đặt cậu lên giường, cậu đã chìm trong giấc ngủ.

Có lẽ là vài phút, hoặc vài giờ sau, John từ từ mở mắt, vẫn còn hết sức mơ màng, và cố gắng tập trung vào một vật nào đó trong bóng tối vây quanh. John ngạc nhiên là não mình không kêu ‘tách’ một cái khi nhận ra sự thật và nhớ ra cậu đang ở đâu. Cậu cố gắng để nhớ ra những việc đã đưa cậu đến đây. Dù cậu không nhớ được tất cả chi tiết, thì John cũng hiểu Sherlock hơn hiểu bất kì ai trong suốt cuộc đời mình, và cậu có thể hình dung một cách chính xác cuộc hội thoại giữa hai người họ.

“….Đây không phải giường của tôi, Sher…”

“Tất nhiên. Nhưng vì hoạt động bất thường của anh, anh cần phải ngủ ngay”

“Nhưng…phòng tôi…”

“….ở cách đây 16 tầng cơ, John. Và tôi không định lôi anh đi 16 tầng đâu, từ 3 bậc cuối thấp hơp những bậc còn lại 1/8 inc. Thật tình thì, việc để anh ở lại đây là hoàn toàn có lý.

“….Cảm ơn nhé…”

“Khỏi cần, John ạ. Việc đó đỡ cho tôi một đống công việc, và đỡ cho anh việc phải càu nhàu. Và dù sao thì…tôi cũng muốn mà…”

“Sher…”

“Shhhh, John, ngủ đi nào.”

John khẽ mỉm cười, cảm thấy như mình đang trượt dần vào một cơn mộng bằng cách hồi tưởng lại cuộc trò chuyện ấy hết sức sống động, khi cơ thể anh vẫn còn vô cùng thoải mái và thư giãn. Sau khi rời khỏi giấc-mơ-như-thật, anh dần nhận thức được sự tồn tại của người đàn ông bên cạnh mình.

Sherlock, người đã chìm vào giấc ngủ và đang đối mắt với cậu, một tay đặt lên cổ John, những ngón tay khẽ đặt lên tóc cậu.

John đột nhiên trở nên căng thẳng trước hơi thở của Sherlock. Hít vào, thở ra…. Vững vàng và điềm đạm. Cứ như một giấc mơ vậy, trông Sherlock thật bình thản; điều mà hiếm khi thấy ở anh. Trong trạng thái hoang mang (và có phải là yêu quý không?), John lướt tay qua ngực Sherlock khi nó phập phồng, phập phồng, và đan chúng lại ở góc cong nhẹ nơi cổ anh.

Khi Sherlock tỉnh dậy khỏi cơn mộng một lúc sau (là vài phút sau? Hay vài giây?), anh thấy John đang ngắm nhìn mình. Thật đối xứng và cân bằng: nửa còn lại của anh. Của anh.

Và qua giấc mộng mơ hồ, John nghĩ rằng cậu đã cảm thấy một nụ hôn ân cần, và nhẹ nhàng vô cùng, được cẩn thận đặt lên trán mình.

TBC